Khách Trung Quốc đi bộ 28km tìm dây chuyền vàng gần 400 triệu đồng bị rơi
Theo ông Trương, trong quá trình đi bộ tham quan tại khu du lịch Hành Sơn (TP Hành Dương), ông bất ngờ phát hiện mặt dây chuyền vàng đang đeo trên cổ đã biến mất, chỉ còn lại sợi dây.
Ngay sau đó, ông lập tức thông báo cho nhân viên khu thắng cảnh để nhờ hỗ trợ tìm kiếm và đăng thông tin lên các nhóm nội bộ.
Ông Trương cho biết mặt dây chuyền bị mất được làm từ vàng, thiết kế hình đại bàng tung cánh. Theo hóa đơn mua hàng của ông, món trang sức tại thời điểm mua có giá 50.000 tệ (gần 190 triệu đồng). Tuy nhiên, do giá vàng tại Trung Quốc tăng mạnh thời gian qua, giá trị hiện tại của món đồ này được ước tính lên tới gần 100.000 tệ (gần 400 triệu đồng).
“Vì món đồ có giá trị lớn, tôi quyết định ở lại đây thêm vài ngày để tìm kiếm”, ông Trương chia sẻ. Trong nhiều ngày liên tiếp, ông đã đi dọc các tuyến đường trong khu danh thắng với tổng quãng đường lên tới 27,73km, song vẫn không tìm thấy mặt dây chuyền bị rơi.
Ông Trương khi còn đeo sợi dây chuyền vàng (Ảnh: Sina).
Đồn cảnh sát Bán Sơn Đình (thuộc chi nhánh Nam Nhạc của Cục Công an TP Hành Dương) xác nhận đã tiếp nhận trình báo. Lực lượng chức năng đã trích xuất hệ thống camera giám sát dọc các tuyến tham quan, tuy nhiên chưa phát hiện được thời điểm món trang sức rơi khỏi người du khách.
Cảnh sát cùng nhân viên khu du lịch cũng trực tiếp lên núi hỗ trợ tìm kiếm. Vụ việc kéo dài nhiều ngày, thu hút sự chú ý của dư luận.
Trước những nghi ngờ cho rằng vụ việc là màn “tự biên tự diễn” hoặc chiêu trò “câu tương tác”, ông Trương phủ nhận, khẳng định không hề có sự thỏa thuận hay phối hợp với khu du lịch để tạo sự chú ý.
Việc khu du lịch và lực lượng chức năng hỗ trợ tìm kiếm tài sản bị mất cho du khách được nhiều người khen ngợi. Tuy nhiên, khi việc tìm kiếm kéo dài và tiêu tốn nhiều nguồn lực, có ý kiến cho rằng dịch vụ của đơn vị cần có giới hạn hợp lý, không thể phục vụ riêng cho một cá nhân.
Trong trường hợp của ông Trương, nếu việc làm mất mặt dây chuyền gần 400 triệu đồng là có thật, việc hỗ trợ tìm kiếm là cần thiết. Dù vậy, người mang theo tài sản giá trị lớn cũng phải tự chịu trách nhiệm bảo quản.
Việc trích xuất camera, huy động nhân viên tìm kiếm trong nhiều ngày được xem là đã thực hiện đầy đủ trách nhiệm và không nên tiếp tục tiêu tốn thêm nguồn lực chỉ cho một trường hợp.
Trước đó, từng có những tranh cãi tương tự. Tháng 7 năm ngoái, tại TP Đại Đồng (tỉnh Sơn Tây), hai công nhân vệ sinh môi trường đã phải làm việc suốt 4 giờ dưới thời tiết nắng nóng, lật tìm khoảng 8 tấn rác để giúp một du khách tìm lại chiếc đồng hồ trẻ em.
Câu chuyện ban đầu được ca ngợi, nhưng sau đó vấp phải phản ứng trái chiều khi dư luận cho rằng không nên đánh đổi sức khỏe người lao động để đổi lấy hình ảnh dịch vụ.
Ngay sau đó, ông lập tức thông báo cho nhân viên khu thắng cảnh để nhờ hỗ trợ tìm kiếm và đăng thông tin lên các nhóm nội bộ.
Ông Trương cho biết mặt dây chuyền bị mất được làm từ vàng, thiết kế hình đại bàng tung cánh. Theo hóa đơn mua hàng của ông, món trang sức tại thời điểm mua có giá 50.000 tệ (gần 190 triệu đồng). Tuy nhiên, do giá vàng tại Trung Quốc tăng mạnh thời gian qua, giá trị hiện tại của món đồ này được ước tính lên tới gần 100.000 tệ (gần 400 triệu đồng).
“Vì món đồ có giá trị lớn, tôi quyết định ở lại đây thêm vài ngày để tìm kiếm”, ông Trương chia sẻ. Trong nhiều ngày liên tiếp, ông đã đi dọc các tuyến đường trong khu danh thắng với tổng quãng đường lên tới 27,73km, song vẫn không tìm thấy mặt dây chuyền bị rơi.
Ông Trương khi còn đeo sợi dây chuyền vàng (Ảnh: Sina).
Đồn cảnh sát Bán Sơn Đình (thuộc chi nhánh Nam Nhạc của Cục Công an TP Hành Dương) xác nhận đã tiếp nhận trình báo. Lực lượng chức năng đã trích xuất hệ thống camera giám sát dọc các tuyến tham quan, tuy nhiên chưa phát hiện được thời điểm món trang sức rơi khỏi người du khách.
Cảnh sát cùng nhân viên khu du lịch cũng trực tiếp lên núi hỗ trợ tìm kiếm. Vụ việc kéo dài nhiều ngày, thu hút sự chú ý của dư luận.
Trước những nghi ngờ cho rằng vụ việc là màn “tự biên tự diễn” hoặc chiêu trò “câu tương tác”, ông Trương phủ nhận, khẳng định không hề có sự thỏa thuận hay phối hợp với khu du lịch để tạo sự chú ý.
Việc khu du lịch và lực lượng chức năng hỗ trợ tìm kiếm tài sản bị mất cho du khách được nhiều người khen ngợi. Tuy nhiên, khi việc tìm kiếm kéo dài và tiêu tốn nhiều nguồn lực, có ý kiến cho rằng dịch vụ của đơn vị cần có giới hạn hợp lý, không thể phục vụ riêng cho một cá nhân.
Trong trường hợp của ông Trương, nếu việc làm mất mặt dây chuyền gần 400 triệu đồng là có thật, việc hỗ trợ tìm kiếm là cần thiết. Dù vậy, người mang theo tài sản giá trị lớn cũng phải tự chịu trách nhiệm bảo quản.
Việc trích xuất camera, huy động nhân viên tìm kiếm trong nhiều ngày được xem là đã thực hiện đầy đủ trách nhiệm và không nên tiếp tục tiêu tốn thêm nguồn lực chỉ cho một trường hợp.
Trước đó, từng có những tranh cãi tương tự. Tháng 7 năm ngoái, tại TP Đại Đồng (tỉnh Sơn Tây), hai công nhân vệ sinh môi trường đã phải làm việc suốt 4 giờ dưới thời tiết nắng nóng, lật tìm khoảng 8 tấn rác để giúp một du khách tìm lại chiếc đồng hồ trẻ em.
Câu chuyện ban đầu được ca ngợi, nhưng sau đó vấp phải phản ứng trái chiều khi dư luận cho rằng không nên đánh đổi sức khỏe người lao động để đổi lấy hình ảnh dịch vụ.
Tin liên quan